Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Chuyện bây chừ lap dat camera mới kể về Steve Jobs

Nhà sáng lập Apple - Steve Jobs

Ai cũng “biết” Steve Jobs, hoặc chí ít “nghĩ” họ biết, vì họ đã nhìn ông, nghe ông hàng trăm lần trên sàn diễn thuyết trình trong buổi ra mắt iPhone, iPad. Nhưng một Steve Jobs ngoài đời thường thì như thế nào? Một Steve Jobs khi không cùng Bill Gates thay đổi thế giới, một Steve Jobs với đầy đủ “hỉ, nộ, ái, ố”?

Dưới đây là 15 câu chuyện từ 15 người xa lạ biết Steve Jobs hoặc chỉ gặp ông 1 lần trong đời, nhưng có một điểm chung giữa họ, đó là họ đã bị ấn tượng sâu sắc bởi con người ấy.

1. Câu chuyện của người nói với Jobs rằng ông sẽ “hủy hoại” Apple

Michell Smith:Trước khi Steve Jobs quay lại Apple, rõ ràng công ty đang trong vòng lảo đảo. Larry Ellison thì đang lên kế hoạch thâm độc hòng chiếm hết thảy công ty, nhưng vài người trong số chúng tôi vẫn tin cậy vào kế hoạch quay vòng của Gil Amelio – CEO Apple đương thời.

Tôi đã viết một bức email đầy nhiệt huyết gửi Steve, thời bấy giờ đang làm cho Pixar, cầu xin anh đi tìm việc khác để làm. “Làm ơn,”, tôi khẩn nài anh ta. “Đừng quay trở lại Apple, anh sẽ hủy hoại nó mất”.

…Sau đó Steve phúc âm, một bức thư mặc cả đời tôi sẽ không bao giờ quên:

“Cũng có thể cậu đúng. Nhưng nếu tôi thành công, hãy nhìn vào trong gương và gọi bản thân là một thằng đần thối hộ tôi.”

(Mike Nudelman/Business Insider)

2. Câu chuyện từ một người bạn ra vẻ không nhận ra Jobs

Jack Heringer là một người bạn thời thơ dại của Jobs từThay cho mọi loại giấy tờ, cư dân Putrajaya được cấp thẻ điện tử, trên đó thể hiện đầy đủ các thông số cá nhân như tên tuổi, nhóm máu, khu vực nhà ở, công việc và thu nhập.Tiền mặt và chìa khóa luôn xa lạ với người dân Putrajaya, mọi chi tiêu và tất cả các cánh cửa đều sử dụng thẻ từ. Đó là những mô hình của tự do, nhưng cũng an toàn, phát huy sự sáng tạo và đặc biệt là chống tham nhũng.Mong rằng ở Việt Nam, những ngành nhiều hiện tượng tiêu cực, đã có hạ tầng thông minh theo dõi, thì con người cũng hãy "thông minh" theo.Ảnh minh họa: Hải Phong. Để trả lời cho câu hỏi này, xin được trở lại tính chất vi phạm ở từng vụ việc. Về chiếc xe mang biển số 43S-6420 – Đà Nẵng chở đoàn giáo viên đi tham quan đã đâm mạnh vào vách núi làm 7 người chết, 21 người bị thương lúc 9 giờ 30 ngày 7/6.Theo điều tra của lực lượng CSGT, khi xuống dốc, lái xe đã không sử dụng số mà rà phanh liên tục nên phanh bị cháy. Hậu quả, tài xế đành phải cho xe đâm vào vách núi, thay vì lao thẳng xuống vực. Vụ tai nạn tiếp theo xảy ra vào 7 giờ ngày 9/6. Xe khách 52 chỗ hãng Mai Linh biển kiểm soát 30X-8957 chạy tuyến Buôn Ma Thuột – Đà Nẵng chở khoảng 38 người khi đi qua địa bàn thôn Ngọc Tam (xã Điện An, Điện Bàn, Quảng Nam), bất ngờ đâm vào ta-luy cùng chiều và lao xuống hố sâu làm 3 người chết tại chỗ và 27 người bị thương.

Cần nhanh chóng siết chặt điều kiện kinh doanh vận tải

Những năm 1960, nhưng họ mất giao thông sau khi bắt đầu đi học ở những trường khác nhau. Sau đó, vào năm 1976, họ ngẫu nhiên gặp lại trong một cửa hàng:

Anh ấy xuất hiện, nhận ra và gọi tôi. “Có phải cậu là Jack Heringer học ở trường ngôn ngữ không?”, anh ấy hỏi. Và, trong giây phút đáng hối hận nhất đời mình, khi tôi đáp lại: “Đúng rồi, thế….CẬU LÀ Ai?”. Tôi giả chẳng hề nhớ anh ấy là ai.

Tôi đã tự trách bản thân từ năm ấy đến tận hiện thời!

3. Câu chuyện từ một người đã ngồi ăn tối với Jobs

William Mathies và 5 người khác cùng ăn tối với Jobs vào những năm 1980 ở New York:Chúng tôi đã ăn xong và chờ món tráng miệng. Ann liền đốt một điếu thuốc (nhớ rằng đó là những năm 80), cầm nó trên tay và thổi khói vào mặt   lap dat camera quan sat tai ha noi  read more  mọi người trong bàn. Steve, lúc đó ngồi cạnh Ann, không hề tỏ vẻ khó chịu. Anh ấy chỉ thao thao câu chuyện anh ấy đang kể.

Đến một lúc, Ann đặt điếu thuốc xuống gạt tàn đối diện phía Steve. Anh ấy không hề nhìn nó nhưng chắc hẳn đã biết cô ấy đặt nó xuống, vì trong một giây, anh vươn tay lấy điếu thuốc trong gạt tàn và ném nó vào cốc nước mà không thèm nhìn cô ấy hay đứt quãng câu chuyện.

Tôi nhớ như in vẻ mặt ngạc nhiên của bít tất mọi người trong bàn, trừ Steve, người vẫn mặc nhiên nói tiếp những gì đang dở dang.

(Justin Sullivan/Getty Images)

4. Câu chuyện từ người gặp Steve Jobs trong cửa hàng tạp hóa

Roy Pereira tình cờ gặp Jobs trong khi đang mua hàng:

Tôi bắt gặp Jobs khi đang mua đồ tại cửa hàng Palo Alto Whole Foods gần nhà cả 2 chúng tôi. Anh ấy xếp hàng thanh toán ngay trước tôi. Đó là cửa thanh toán tiền mặt và anh ấy mặc chiếc áo cổ lọ quen thuộc. Thời ấy vào khoảng năm 2000.

Và một cảnh tưởng diễn ra trong cửa hàng. Một người đàn ông no đủ, sáng dạ tranh luận với người thanh toán về số tiền thối lại. Jobs khẳng định người tính sổ đã trả thiếu anh 25 cent. Họ cãi nhau hàng đống phút vì 25 cent ấy và dòng người xếp hàng càng ngày càng nối dài, đến nỗi mọi người (trong đó có tôi) đều phát bực cả mình.

5. Câu chuyện của một người gặp Jobs trong thang máy

Randall Edwards gặp Jobs vào một hội nghị công nghệ thông tin:Tôi phải quay lại cơ quan nên chóng vánh rời khách sạn và đến một khách sạn gần đó để lấy xe. Tôi ấn nút cầu thang máy, cửa mở ra, trong đó là….Steve Jobs!

Tôi san sẻ về niềm phấn khích của tôi dành cho bài thuyết trình của ông và bắt tay Jobs. Ông hỏi về công việc của tôi và tôi trả lời rằng tôi là một cố vấn công nghệ thông báo. Ông liền kể với tôi về một sản phẩm nhẵn mà Microsoft đang hoàn thiện có tên “Excel”. Ông nói nó sẽ tạo ra một làn sóng trong tương lai và khuyên tôi nên xem qua khi nó được tung ra. Và tôi làm đúng như vậy. Mọi người đều làm như vậy.

6. Câu chuyện của một người từng nghĩ Jobs là tên dở người

Vào giữa những năm 1990, sau khi Jobs bị Apple sa thải và đến làm việc cho Next, Ramin Firoozye có buổi gặp mặt với Jobs:Anh ấy đến muộn nửa tiếng, ngồi gác chân lên bàn và hỏi rằng tôi có gì cho anh ấy. Tôi giới thiệu về bản thân và kể về việc một số kỹ sư ở đây cũng đã từng làm cho Apple.

Vậy mà trong nửa tiếng tiếp theo, Jobs thao thao bất tuyệt về…sự ngạo mạn của Apple (!!!), về chất lượng sản phẩm, về bất cứ những điều ức chế gì bạn có thể nghĩ tới. Anh ấy nói rất nhiều câu kiểu “Mấy viên chức Apple như các ông thì thế này, thì thế kia…”. Tôi nắm cắt lời và khẳng định công ty chúng tôi chẳng liên tưởng gì đến Apple cả, nhưng anh ta vẫn tiếp nói.

“Mẹ ơi, một tên cám hấp”. Tôi đã thầm nghĩ. Anh ấy thì vẫn nói và nói.

…Sau đó anh ấy bắt tay vào công việc. Tôi ngồi xuống. Anh đứng trước tấm bảng trắng và bắt đầu vẽ lược đồ. Trong khoảng thời kì mà tôi cũng không nhớ dài bao lâu, anh vạch ra xác thực quá trình sản phẩm sẽ được xây dựng, chiến lược để xâm nhập thị trường, định hướng của sản phẩm, và những thứ còn thiếu để hoàn thiện cả quá trình, chi tiết tới cả những gì cần bỏ đi, những gì cần bổ sung.

Đó là quá trình phát trình sản phẩm chuẩn xác, cô đọng, sinh động và đáng kinh ngạc nhất mà tôi từng được xem. Anh ấy hoàn toàn am tường về sản phẩm, về công dụng, về chức năng của nó.

(Legend Toys)

7. Câu chuyện của một khách hàng tại cửa hàng đối thủ của Apple

Mark Young vẫn nhớ như in ngày Jobs đến cửa hàng Helio năm 2007 tại Palo Alto, đối diện cửa hàng Apple Store. Jobs đã vào đó một lần nhưng nhân viên không nhận ra ông.

Hai tuần sau, vẫn viên chức quản lý đó trực cửa hàng và đang thuyết minh cho vài khách hàng tiềm năng về hàng mẫu của chiếc điện thoại thông minh Helio. Ông ta bị ngắt lời bởi một người khách lạ đứng ở cửa. Lại là người mặc áo cổ lọ đen và quần bò xanh lần trước. “Các anh VẪN chẳng biết phải không?”, ông ta lên giọng ở cửa vào, sau đó quay đầu bỏ đi trước khi người quản lý kịp nói bất cứ điều gì.

Người quản lý nổi cáu và nói với các khách hàng: “Hắn là ai vậy? Và hắn ta nghĩ mình là cái thá gì thế không biết?!”

“Nhà sáng lập Apple đấy.”, Những người khách trả lời.

8. Câu chuyện của một người lái xe “rởm”

Tim Smith bị hỏng xe trước nhà Jobs, và anh ấy biết điều đó:Steve đi ra, ngồi xuống coi xét chiếc xe Alpine và cố nổ máy. Con trai ông ngồi xuống bên cạnh xem và không giúp gì.

…Chiếc xe vẫn chẳng chịu nổ máy…Steve đứng dậy và chửi thề: “Xe như c*” (!) rồi bỏ vào nhà. Steve mà, ông ấy đúng. Cái xe đấy quả là rởm thật.

9. Câu chuyện của một cậu trai cua gái bằng iPad

Chaitanya Pandit viết cho Jobs một bức thư điện tử:Một hôm trước khi đi ngủ, tôi viết cho Steve kể chuyện tôi dùng iPad đi cua được một cô gái, gửi xong tôi hoàn toàn quên về nó.

Vài ngày sau, cuộc họp báo của Apple diễn ra và tôi theo dõi trực tuyến trên internet như mọi lần. Thốt nhiên tôi thấy thứ gì trông quen quen, tôi nhận ra đó chính là email tôi gửi cho Jobs được đăng chình ình trên màn hình lớn phía sau lưng ông. Ông ấy nói: “Sản phẩm này là một điều kỳ diệu, chứng cứ là tôi đã nhận được một email có viết: Cháu đang ngồi trong quán cà phê với chiếc iPad, và một cô gái đã tiến tới làm quen với cháu!”.

(AP)

10.Với một máy tính bảng, hoặc điện thoại thông minh, người ta có thể biết được các thông tin cần thiết, từ cách gọi đúng chỗ giải quyết nạn "chặt chém du khách", đến việc ngồi nghỉ chân trong công viên và gọi đặt một phần gà rán KFC giao tận nơi.Nhưng tiện lợi này giúp cho nền kinh tế phát triển bằng sự minh bạch hóa, phục vụ cho chính quyền đô thị, đồng thời nâng cao đời sống cho người dân.Ở các nước láng giềng, những thành phố lớn của Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc và cả Indonesia đang chạy đua xây dựng những "thành phố thông minh" nhằm nâng cao chất lượng sống của cư dân và thúc đẩy phát triển kinh tế.Ở mọi nơi công cộng, tất cả được nối mạng, mọi hành động đều được ghi hình, mọi dịch vụ được cá nhân hóa, mọi giao dịch tự động hóa. Cuộc sống sẽ trở nên an toàn, thân thiện với môi trường, với cộng đồng.Putrajaya đã mang thương hiệu Thủ đô thông minh của Malaysia vào năm 2010. Với trình độ xây dựng chất lượng cao, thủ đô mới Putrajaya đã thu hút người có thu nhập cao đến sinh sống và thích ứng với tính thông minh của đô thị mới. Câu chuyện của một người có chiếc  camera onetech  MacBook bị hỏng

Máy MacBook của Matt McCoy bị hỏng và bộ phận bảo hành của Apple không sửa được, anh viết một email vu vơ và gửi cho Jobs:Ngày hôm sau tôi nhận được một cuộc điện thoại tới từ Palo Alto.

Tôi: “Tôi nghe?”

Người gọi: “Chào Matt. Tôi là Steve Jobs. Tôi chỉ muốn báo rằng tôi đã nhận được thư của anh và chúng tôi sẽ chóng vánh làm khôn xiết để khôi phục ổ cứng cho anh”.

Tôi: “Wow…cảm ơn nhiều!”

Người gọi: “Tôi sẽ chuyển máy cho trợ lý của tôi, anh ấy sẽ giúp anh. Mọi thứ sẽ được giải quyết ổn thỏa. Giữ máy nhé”.

Và cuộc gọi được chuyển sang cho một người tên “Tim”. Tôi không nhớ rõ họ của người đó là gì…có khi nào đó là Tim Cook không? Ai mà biết thời xửa xừa xưa đó Tim Cook giữ chức gì trong Apple?.

11. Câu chuyện từ một người từng ăn chung nhà hàng với Jobs.

Anurag Wadehra đang ăn trong nhà hàng:Đó là một tối khá khích, chúng tôi thấy Steve vẫy mãi tay để gọi bồi bàn, nhưng anh ta vẫn chẳng thèm chú ý. Lúc đó ông ấy là người da trắng độc nhất trong nhà hàng, tôi nghĩ mọi người sẽ tức thì nhận ra và phục vụ khôn cùng tận tình. Nhưng không, ông ấy phải ngồi chiếc bà xập xệ nhất trong quán. Anh bồi lướt qua bàn, đặt xuống bản menu mà không cả liếc mắt nhìn. Nhưng sau đó, ông được phục vụ nhiệt tình một cách mau chóng. Cũng chẳng ai qua làm phiền trong lúc ông dùng bữa.

Chúng tôi nhìn gia đình ông ăn một bữa tối trầm lặng trong nhà hàng nhỏ tại thung lũng Silicon một cách ngạc nhiên. Tôi chẳng thể tin là không ai nhận ra ông ấy trong cái áo len cổ lọ đen và bộ râu tua tủa quen thuộc. Rốt cục, khi chẳng ai đến bàn ông để đưa hóa đơn, ông đứng dậy, tự rút tiền đặt xuống dưới đĩa và đi ra. Sau đó người phục vụ đến dọn bát đĩa.

Ngay lúc ấy, tay quản lý đi qua, tôi gọi ông ấy lại và hỏi: “Anh không biết đó là Steve Jobs à?”. Ông ấy mỉm   lap camera ha noi  read more  cười và nhún vai – một cử chỉ nửa gật nửa lắc. Đến tận hiện nay tôi vẫn không hiểu ông ấy ngụ ý gì.


12. Câu chuyện từ một một nhà tuyển dụng

Bill Lee:Năm 1988, tôi là một nhà tuyển dụng và đã giới thiệu nhiều nhân viên cho Steve Jobs tại công ty máy tính Next, nhiều người trong đó đã lọt vào mắt xanh của Jobs. Sau đó tôi cũng ký giao kèo làm việc với công ty Sun Microsystems. Tháng 9 năm ấy, Steve mời tôi đến văn phòng riêng tại đường Deer Creek ở Palo Alto để phỏng vấn. Anh ấy tới muộn 45 phút. Ngay khi Steve mời tôi vào phòng và đóng cửa, anh quay lại nói với tôi: “Cậu tuyển người cho Sun và Sun nhận toàn những thằng dở hơi”.

“Ờ”, tôi trả miếng, “Cậu thì toàn tuyển những thằng Sun không tuyển”.

Lúc đó, Steve chợt ngoác miệng ra cười và đập vai tôi thốt lên “Được lắm!”.

13. Câu chuyện từ một người chẳng may…đoán trúng email của Jobs

Phillip Remaker nhớ lại:Hồi đó tôi đang học tại đại học Pennsylvania năm 1989, một vài nhân viên bán hàng của NeT đến giới thiệu máy tính NeXT Cube cho những sinh viên trong phòng thực hành máy tính. Tôi để ý các địa chỉ email trên card của họ đều có dạng tên_họ@next.Com. Tính nghịch ngợm nổi lên, tôi soạn một bức thư và gửi tới địa chỉ Steve_Jobs@next.Com, nội dung hỏi xem tôi đoán địa chỉ thư của ông có đúng không, và biểu thị sự mến mộ điên cuồng của mình đối với ông.

Vài ngày sau tôi nhận được thư hồi đáp:

“Phil,

Quả đây là địa chỉ email của tôi thật. Làm ơn hãy giúp tôi giữ bí ẩn này không bị phát tán ra ngoài nhé…

Cảm ơn về những chia sẻ của cậu.

Tôi rất vui vì cậu cảm thấy hứng với mẫu máy tính của chúng tôi.

Bảo trọng,

Steve Jobs.”

14.Các số liệu thống kê của chính phủ cho thấy, Venezuela là một trong số những quốc gia ở Nam Mỹ có tỉ lệ tội phạm cao nhất, với 16.000 vụ giết người trong năm 2012. Riêng trong quý I năm 2013, có 3.400 vụ giết người ở Venezuela.Các camera an ninh do một công ty Trung Quốc sản xuất được bàn giao cho Venezuela theo một thỏa thuận ký kết giữa Caracas và Bắc Kinh. Cảnh sát có quyền sử dụng hình ảnh lưu lại từ các camera an ninh để tiến hành những cuộc điều tra tội phạm. Mới đây, một băng cướp ở Venezuela tự xưng là “cá cọp” đã dùng súng cướp… tóc phụ nữ. Tại thành phố Maracaibo, miền Tây Bắc Venezuela, thường xuyên xuất hiện những băng cướp kiểu này khiến dư luận vô cùng hoang mang.Q. Thái (Theo Telegraph). Các số liệu thống kê của chính phủ cho thấy, Venezuela là một trong số những quốc gia ở Nam Mỹ có tỉ lệ tội phạm cao nhất, với 16.000 vụ giết người trong năm 2012. Riêng trong quý I năm 2013, có 3.400 vụ giết người ở Venezuela.

Venezuela lắp 30.000 camera phòng chống tội phạm

Câu chuyện từ một người đi sửa ti vi

Andrew Gerber-Duffy kể lại:Tôi có việc phải ghé qua cửa hàng bảo hành của Sony tại siêu thị Standford. Tôi chẳng thể nhớ là mình đến để làm gì.

Nhưng khi đứng xếp hàng tính tiền, tôi nhận ra Steve đang đứng trước tôi 2 người. Anh ấy mặc chiếc áo đen cổ lọ và quần Jeans thông thường. Trên tay anh đang ôm một chiếc máy chiếu.

“Xin lỗi, tôi muốn sửa cái máy này”, anh nói với người thu ngân đang ngán ngẩm.

Ngạc nhiên thay, anh thu ngân hoàn toàn không nhận ra người đang nói với mình là ai.

“Được, tôi sẽ ghi trong phiếu tên gì?”

“Ghi là Steve cho gọn”, Jobs nói.

Ra là Steve cũng có lúc phải đi sửa đồ.

15. Câu chuyện từ người hỏi Steve về canteen cơ quan

Gavin Cook là một viên chức tại công ty của một trong những khách hàng lớn nhất Apple. Trong một cuộc họp, anh đặt câu hỏi:“Này Steve, nhà ăn của Apple phản chiếu điều gì về văn hóa công ty?”

…Rồi Steve ngập ngừng….

“Nó..Nó chẳng phản ánh cái gì hết! Thức ăn ở đấy rõ là kinh!”

Anh ấy nói tiếp. “Chẳng ai thèm ăn ở đấy hết, họ ra ngoài ăn, họ không đi 1 tiếng, mà họ đi 1 tiếng rưỡi hay 2 tiếng. Năng suất công việc giảm xuống. Và khi họ bàn chuyện công ty ở nhà hàng bên ngoài, rất nhiều người nghe thấy hết cả.”

“Nên tôi đã giao thông với một người bạn là đầu bếp cao cấp rồi hỏi điều kiện để anh ấy tới đây làm việc và sửa đổi lại mọi thứ. Anh ta yêu cầu sắm thêm một lò nướng pizza bằng gỗ. Tôi nói “Xong luôn!”. Giờ nhà ăn Apple luôn chật kín viên chức công ty. Khi ở lại muộn để hoàn thành công việc, họ cũng có thể xuống canteen và lót dạ một tẹo. Chúng tôi có cả thực đơn cho người ăn chay. Đồ ăn ngon hơn khiến mọi người cùng hội tụ trong cơ quan và gần nhau hơn”.

Theo Financial Post

Từ khóa :Steve Jobs, Apple, Palo Alto, iPad, Email, nhà tuyển dụng, MacBook, trả miếng


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét